Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

NỖI ĐAU SAU CHIẾN TRANH VẪN DAI DẲNG

Ngày 10.11 âm lịch giỗ Nguyễn Tri Chính.Biết năm nay chỉ cúng trong gia đình,chiều nay tôi đến thắp nhang.Mai,vợ Chính,đi đám cưới.Tôi nói chuyện với mẹ Chính hơn 1 giờ và hiểu thêm nhiều điều về bạn.Trở lại chuyện củ 1 chút.Giữa năm 1973,sau gần 1 năm biệt giam tại xà lim Tổng nha cảnh sát,chính quyền SG chuyển tôi qua Chí Hòa,ở chung phòng giam svhs.Tôi gặp nhà thơ Triệu Từ Truyền(Triệu Công Tinh Trung) 1 đồng chí lãnh đạo của cánh học sinh.Nhà thơ hỏi tôi có biết N.T.Chính không?Tất nhiên là tôi biết.Sau ít lâu T.T.Truyền thì thầm với tôi về Chính.Làm việc này nhà thơ đã phá bỏ nguyên tắc tổ chức.Có lẽ anh ấy lo lắng cho đồng đội của mình.Thì ra Chính đã tham gia CM khi còn là học sinh và đã được kết nạp Đòan.Tạp chí Tuổi Hoa mà anh cộng tác với bút danh Trinh Chí nổi tiểng đã có sự dẫn dắt của tổ chức.Anh Truyền bị bắt,Chính đứt liên lạc.Do đó khi vào học VK,Chính hòa nhập ngay với phong trào,họat động báo chí.Anh Truyền đặt thẳng vấn đề với tôi:"nếu anh có cách liên lạc với Chính,cứ mạnh dạn giao việc.Tôi đảm bảo với anh về Chính".Lúc bấy giờ do chiêu hồi khai báo,chi bộ VK tan nát,cơ sở bị bắt,lộ bể gần hết,chỉ còn sót lại Cỏ May và Hoa Hạ(Hồng Diệp).Biết được 1 đồng chí đang chờ chắp nối,vượt nguyên tắc cũng phải làm thôi.Khi HD vào thăm nuôi,không thể cho biết hết mọi việc,tôi chỉ nói HD tìm cách liên lạc với Chính,cứ bàn công việc không có gí e ngại.Sau 30.4.75 tôi đã làm tròn trách nhiệm khi xác nhận việc Chính đã tham gia họat động tại VK để bổ sung lý lịch kết nạp Đảng.Hôm nay nghe mẹ kể chuyện tôi hiểu con đường Chính đã chọn là tất yếu.Mẹ kể về 9 năm họat đông phụ nữ xã ở quê hương Phú Yên.Đêm khuya đi vận động quần chúng có người hỏi chị sợ không.Mẹ trả lời mắc gì mà sợ."Nói vậy chớ làm sao bác không sợ hả cháu,bác nói vậy cho chị em vững lòng".Mẹ kể về giai đọan ba Chính bị giam cầm.Mẹ tìm cách bán quán nước gần nhà giam để thăm nuôi chồng và anh em tù nhân đồng thời làm liên lạc cho tù nhân với tổ chức bên ngòai.Mẹ kể sau 1954,Chính mới 3 tuổi,mẹ và chồng chuyển vùng về SG công tác.Mẹ kể năm 1977 ba Chính mất vì bịnh hậu do tra tấn của kẻ thù lúc bị giam cầm.Mẹ đem bánh ít lá gai ra cho tôi ăn.Mẹ nói bánh ngòai quê gởi vô cúng thằng Chính đó cháu.Mẹ hỏi tôi bánh ngon không.Tôi trả lời ngon lắm bác.Bánh quê mới có lá gai thật.Mẹ bảo cháu ăn nữa đi.Rồi mẹ ngần ngại,có chuyện này không biết cháu có giúp được gì không?Mẹ đem ra 2 bộ hồ sơ của mẹ và chồng đề nghị hưởng chính sách theo nghị định 290.

-Bác nộp hồ sơ từ năm 2007 tới giờ chưa giải quyết.Hồ sơ của bác duyệt rồi trên giấy tờ còn của ổng họ nói thiếu cái gì đó.

-Sao bác không hỏi để bổ túc hồ sơ?

-Tháng trước bác lên hỏi,họ nói người có trách nhiệm giải quyết đi công tác rồi.1 tháng nữa bác quay lại.Cậu trẻ trẻ tiếp bác nói bác chờ mấy năm rồi,ráng chờ thêm 1 tháng nữa !

   Ôi câu nói có lẽ định an ủi nhưng nghe ra vô cảm,bạc bẽo qúa chừng.Tôi đọc hồ sơ,thương mẹ quá.Mẹ cho biết đã đi Hà Nội 3 lần để tìm người xác nhận,không kể việc tìm người ở SG,Phú Yên.Cũng may mẹ đã làm giấy tờ xác nhân này từ trước,khi làm hồ sơ huân chương kháng chiến.Bây giờ mới làm chắc không còn ai để xác nhận.Mẹ cười buồn

-Bác 90 tuổi rồi,không biết lúc được hường chính sách có còn sống không?Tiền bạc không đáng cháu à,không đủ để bác đi cyclo tìm người xác nhận.Nhưng cây có cội nước có nguồn.Bác muốn có chính sách để cháu chắt nó biết ông bà đã làm gì.

Tôi không dám hứa sẽ giúp gì cho mẹ,chỉ khuyên mẹ gặp lại như họ đã hẹn coi giải quyết như thế nào rồi tính.Tôi xin phép mẹ thắp nhang,nhìn di ảnh Chính mà thương mẹ tre già khóc măng.Lúc về mẹ ôm tôi vào lòng nói.

-Bác thấy cháu như thấy lại thằng Chính

Mẹ đưa tôi gói bánh ít bảo tôi đem về cho vợ.Câu nói của mẹ cứ ám ảnh tôi mãi.Cây có cội nước có nguồn..Bao nhiêu người đã hy sinh vì đất nước.Chính sách chỉ là sự ghi nhận sự hy sinh cao cả ấy.Không ai hy sinh vì chính sách mai sau.Chiến tranh,dù chính nghĩa,luôn đi kèm nỗi đau mất mát.Sao nỗi đau ấy vẫn còn dai dẳng đến ngày hôm nay? Mẹ ơi,chắc là con sẽ ăn bánh mẹ cho,có vị mặn của nước mắt.Con sẽ thăm mẹ nhiều hơn để mẹ thấy lại con của mẹ.

15 nhận xét:

  1. Xin phép anh được mang entry này về Góc nhỏ Văn Khoa để mọi người cùng chia sẻ

    Trả lờiXóa
  2. Nghe anh kể chuyện bác đi "đòi" (chữ này nghe xót lòng!) thực hiện chính sách mà em buồn quá, chắc anh hiểu vì sao?
    Em vẫn còn nợ ba của em nhiều lắm đó!

    Trả lờiXóa
  3. Em có 2 hình chèn vào entry bên GNVK.
    Anh K qua coi thử nha.
    Nhân tiện, anh coi comment của chị Quế luôn. Vụ gấy tờ của mẹ anh Chính.

    (Em chèn hình vô entry này được chứ anh?)

    Trả lờiXóa
  4. XH có nhắn em là năm nay giổ anh Chính làm gọn trong gia đình. Em ở xa nên không đến thắp nhang được. Đọc entry này nhớ hồi xưa Văn Khoa quá.

    Trả lờiXóa
  5. TN ơi,tôi có edit lại bài viết 2 chổ. 1. "Nếu anh có cách liên lạc.....Tôi đảm bảo với anh về Chính" ;2. Thêm dấu (,) con sẽ ăn bánh mẹ cho,có vị mặn của nước mắt.Như vậy không sợ tối nghĩa.Nếu được TN sửa giùm bên blog ngườivankhoa.Cám ơn.

    Trả lờiXóa
  6. TN ngủ rùi anh K ơi. Để mai nàng ấy sửa.
    Anh thức khuya quá đó.

    Trả lờiXóa
  7. Cám ơn Q. nhắc nhở.Tối hôm qua còn thức khuya hơn,viết cho xong entry này.Nếu không,có khi mất ngủ luôn ! Việc giấy tờ sẽ bàn sau nhé.

    Trả lờiXóa
  8. Dạ, mình ráng làm thử xem sao anh há.

    Trả lờiXóa
  9. TN sửa rồi, anh K kiểm tra lại nha.
    :)

    Trả lờiXóa
  10. Tháng này 11 mà anh, giỗ anh Chính là 10/11 âl (?)

    Trả lờiXóa
  11. Chị Thúy Liểu có gởi cho em những tấm ảnh đen trắng chụp Văn Khoa mình đi cắm trại 40 năm trước để em soạn làm tư liệu,có một tấm ảnh chụp gần anh Tri Chính, em chụp lại gởi qua đây:

    Trả lờiXóa
  12. Hay quá, đôi chân mày rậm đây rồi!!!

    Trả lờiXóa
  13. Một nụ cười Văn Khoa nữa, đã xa.

    Trả lờiXóa
  14. Cám ơn Q. đã phát hiện sai sót lớn.Ngày giỗ Chính là 10.11 âm lịch. sửa bên blog nvk nhé.

    Trả lờiXóa
  15. Dạ, em đã sửa lại ở blog nvk rồi anh ạ!

    Trả lờiXóa