Thứ Năm, 25 tháng 10, 2012

LIÊU TRAI HẬU TRUYỆN

DẪN

  Sau khi đọc CTLT,comments của các tiểu muội VK làm ta băn khoăn.Lúc đó ta chỉ chăm chăm đi tìm mộ nàng.Sao ta không nghĩ đến việc đến nhà thắp cho nàng 1 nén nhang,không hỏi ngày nàng mất. Và số mệnh đưa đẩy,hôm nay mới có Liêu Trai Hậu Truyện !!!

ANH SẼ VỀ THĂM EM NGÀY MƯA DẦM

  Ta và phu nhân có dịp ra Nha Trang. Phải hơn 20 năm ta mới quay về chốn củ.Bằng hửu Xuân An,Triệu Phong đã ra người thiên cổ,lòng ta cảm hòai ngổn ngang.Đi trên đường Tr.Phú,còn đâu ánh đèn vàng vọt quán cà phê cóc bọn ta ngồi,còn đâu ánh trăng xưa bải biển cả bọn suốt đêm thù tạc,đọc thơ,hát xướng? Bây giờ tửu qúan,trà đình san sát,đèn màu chớp tắt liên hồi,ta ngại ngần trước cuộc bể dâu.Đi dọc theo bờ biển,đường xá mới mở thênh thang,xe cộ rộn ràng,lòng không khỏi phấn chấn nhưng... vẫn bùi ngùi trước cuộc bể dâu !!!

  Một buổi chiều ta và phu nhân đến nhà Triệu Phong.Vẫn ngôi nhà xưa quen thuộc.Nhà thơ mất đã 7 năm,hôm nay ta mới đến thắp nhang,mong bằng hửu rộng lòng không chấp.Nghe 2 con cố nhân đã trưởng thành,tự lực mưu sinh,lòng mừng thầm;xem ảnh khâm liệm,đám tang,mộ phần chợt giật mình nhớ còn nợ bạn 1 khúc ca.Năm 2004 từ Huế về SG,nghỉ 1 đêm ở NT,ta đến thăm.Triệu Phong tặng ta bài thơ"anh sẽ về thăm em ngày mưa dầm".Đọc thơ đã có nhạc,ta hẹn sẽ phổ .Ngờ đâu đó là lần gặp sau cùng.Mười ngày nữa là giỗ bạn,thật ân hận ta không ở lại được.Bái biệt chị nhà,ta,lòng dặn lòng,sẽ sớm quay lại,viếng mộ và hát bạn nghe khúc ca hiện vẫn còn dang dở.

HẬU TRUYỆN LIÊU TRAI 

 Ta và phu nhân tìm thăm chị của Đ.Tr. Chạy ngược chạy xuôi,hỏi han bá tánh,nhờ sáng kiến của phu nhân cuối cùng bọn ta cũng đến được nhà.Sau phút ngỡ ngàng,chị nàng kể nhiều chuyện nghe mà thương cảm.Đ.Tr thưở nhỏ bị bịnh khớp biến chứng qua tim.Lúc trưởng thành sức khỏe không tốt.Biết bịnh nhưng gia cảnh khó khăn không có điều kiện chửa trị dứt bịnh.Sau 1975 có lúc Đ.Tr đạp xe dạy học tận Biên Hòa.Sống kham khổ,thuốc men thiếu thốn nên...Hài cốt nàng đã được chị đem về gởi tại chùa Long Sơn.  

 Sau 2 chuyến viếng thăm người đã mất,phu nhân ta sức khỏe bất an.Ta 1 mình lên đỉnh Long Sơn.Đây là ngôi cổ tự đẹp,du khách đến NT thường đi viếng.Chùa có tượng phật lớn lắm,đặt ở trên núi,màu trắng nên bá tánh hay gọi là"chùa Phật trắng".Hơn 20 năm trước ta đã từng leo khỏang 150 bậc thang lên đến tượng tham quan.Thật may mắn bây giờ có đường,xe đưa lên tận đỉnh ! Cảnh quan đẹp,tôn nghiêm,thiết kế nơi gởi cốt rất lạ ta chưa thấy ở đâu.Nhờ chị nàng chỉ rõ nên việc tìm không mấy khó khăn. Nàng đây rồi,C1/109,bia cốt ghi M.T.Đ.TR,quê Bình Định,mất 11.9 Kỷ Mùi(1979) chị:M.T.TH.TR phụng lập.Ta thắp cho nàng nén nhang,giữa cảnh quạnh hiu,cảm xúc đông cứng,trái tim không mách bảo điều gì.Có tiếng gió thì thầm trong lá xanh,phải chăng tiếng nàng than thở?.Không,nàng đã từ giả ta lâu lắm rồi mà.

  Đ.Tr tiểu muội ơi,nhìn di ảnh của muội,đôi mắt lúc rất trẻ đã qúa u buồn,phải chăng là điềm báo hồng nhan bạc mệnh? Muội ơi,cỏi vô vi muội đã an bình,chỉ có huynh,chốn dương gian,sau 27 năm mới gặp được muội đây. Ôi....còn đâu sương tuyết thu xưa.

                                            11.9 Nhâm Thìn 

Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

CHUYỆN TÌNH LIÊU TRAI

 *1970-1972    

     Nàng tên M.Đ.TR học văn chương Việt-

     Hán Đại học Văn Khoa SG.Ta nhớ

     nàng cắt tóc ngắn hay mặc áo dài

     xanh điểm hoa trắng,khi đến

     trường vẫn e ấp ôm chiếc cặp trước ngực

     như nữ sinh trung học.Ta thường gặp

     nàng trong sinh họat,họp hành nhưng chưa  

    1 lần nói chuyện riêng tư.

 *Tháng 9/1985

    Ta có dịp ra Nha Trang nghỉ ngơi,gặp bằng

    hữu văn nghệ.Trước khi đi phu nhân dặn dò

     -chàng ra NT nhớ tìm thăm MĐT,không biết

      nàng ấy bây giờ ra sao?

   Thấy ta không quan tâm phu nhân ta nói

   thêm.

    -Chàng không biết thôi.Ngày xưa TR. rất nặng

     tình với chàng,tâm sự với thiếp về chàng 

     nhiều lắm !

   Ra đến NT,buổi tối uống cà phê với Nhạc sĩ

   Xuân An,thi sĩ Triệu Phong nhờ tìm giúp.Triệu

   Phong nói nàng họ MÂN chắc là dễ tìm.

  Sáng hôm sau Tr.Phong cho biết nàng đang

  dạy trường cấp 3 L.T.Trọng.Lòng mừng khôn

  xiết,buổi chiều ta đến trường.Khi nghe ta hỏi,cô

   trực ban văn phòng chỉ ra sân:cô TR. kia và

   gọi to cô TR. ơi có người tìm.Ta bước vội

   xuống sân đến gần nàng.Đúng là TR. rồi,vẫn

   gương mặt ấy,vóc dáng ấy nhưng sao ánh

   mắt ra chừng xa lạ.Ta vội xưng.

    -NTK,trường Văn Khoa đây,nàng có nhớ?

  Cô gái sững sờ,cảm xúc,mắt rướm lệ.

  Chúng tôi ngồi dưới gốc phượng già.Cô thủ thỉ

  kể chuyện.Cô là chị song sinh của TR.,tên

   M.Th.Tr.

   -Em TR. mất rồi anh ơi.Em chưa gặp anh bao

    giờ nhưng biết anh nhiều. Tr. hay nhắc anh

    ,mất đi để lại quyển nhật ký,có trang viết về 

    anh.

      Tin nàng ấy đã mất làm ta chóang váng.Sân

   trường lao xao tiếng học trò.Cây xanh long

   lanh bóng nắng ,vậy mà ta như không

   nghe,không thấy gì.

    -Sau giải phóng TR. dạy học ở Bình

   Dương,sống với anh ruột ở chung 

   cư  N.T.Thuật.Em ấy có bịnh tim.Một hôm nhà

     không có ai,lên cơn đau,lết ra đến cửa thì

     gục xuống.Ông thợ sửa xe trước nhà và lối

     xóm đưa vào bịnh viện nhưng không kịp.

  Ôi Tr. vẫn ở SG,mất mà bạn bè không ai biết ai

  hay.Tối hôm ấy gặp bằng hữu ta kể lại sự

  tình.Ai  cũng nghĩ ta đi tìm người yêu xưa

   và...Thú thật  tự nhiên ta cũng có ít nhiều tâm

  trạng như vậy.Cả bọn kéo nhau đến "lầu

  Phong Nguyệt"của họa sĩ Sỹ Bạch dụng tửu

  phá thành sầu đến gần sáng !

*Tìm CỐ NHÂN.

   Về SG ta kể chuyện cho phu nhân nghe.Nàng

   nói ta nên đi tìm mộ,thắp cho Tr.1 nén

   nhang.Ta vốn có ý đó.Chị nàng cho biết mộ ở

   nghĩa trang Tân Quy.Suốt 1 ngày,đọc từng bia

   mộ ở 2 nghĩa trang lớn của xã Tân Quy huyện

   Nhà Bè,lũ trẻ đang nghịch phá ở nghĩa trang

   cũng phụ tìm giúp vẫn không thấy mộ.Ta đến

   gặp anh nàng mới biết mộ ở nghĩa trang Tân

   Qúy(Tân kỳ).Nhưng thật lạ lùng ta vẫn không

   tìm được dù anh nàng chỉ dẫn cặn kẻ.Những

   ngày sau đó lòng ta nặng trỉu.Một hôm ôm đàn

   dạo 1 khúc xưa,thốt nhiên cất tiếng hát

         Biển vẫn hát bài ca lặng lẽ

         Sóng vỗ về bờ hò hẹn tình yêu

         Dùa vẫn xanh nghiêng xỏa tóc đợi chờ

         Làm sao nghĩ được em sẽ mãi

         mãi xa anh...

   Khi ta buông đàn,quay lại,phu nhân

   ta đang đứng sau lưng,mắt ứa lệ.

    -Nàng buồn ta chăng?

    -Không,thiếp hiểu lòng chàng mà.Chỉ tội cho

     nàng ấy lúc mất không người thân bên cạnh.

   Ca khúc đó sau này in trong tạp chí Văn Nghệ

   NhaTrang.Ta nhờ người đem đến tặng chị nàng.Thật

   lòng ta không dám gặp,sợ rằng nhìn chị nhớ

   đến em thì bất kính.         

*Liêu Trai-12.9.2004

   Ta đang ẩn cư nhập thất.Một hôm

   đang nhập thiền chợt thấy 1 vị Đạo Sư và

   M.Đ.TR. đứng trước mặt.Vẫn dung nhan ấy,áo

   dài xanh,tóc ngắn,đôi mắt long lanh buồn. 

   Lòng nghi hoặc ta hỏi.

    -Kính hỏi ngài là ai,sao lại đi cùng nàng ...???

   Vị Đạo sư vuốt râu cười.

    -Ta không đi cùng.Nàng ấy nhờ ta

     giúp đưa đến gặp ngươi.Âm dương cách

     biệt,ta không gíúp 2 ngươi làm sao gặp được

     nhau.

  Ta đang bối rối thì nàng chen vào.

    -Chàng ơi ,thiếp biết chàng chưa từng nặng

     tình với thiếp.Nhưng nghĩa nặng chàng đã

     tìm thăm,biết thiếp mất chàng đã lặn lội tìm

     mộ nhưng duyên phận không cho chàng

     tìm được thiếp.

   -Nàng biết tất cả sao?

   -Thưa với chàng,cảm thâm ân nghĩa

    trọng,thiếp vướng víu hồng trần dù ơn trên đã

    gọi biết bao lần.Hôm nay thiếp phải đi

    rồi .Thiếp nhờ Thầy đây giúp gặp chàng lần

    cuối.Thiếp xin giả biệt,tạ ơn chàng,mong

    chàng bảo trọng.

  Nàng chấp tay xá chào,thóang chốc cùng với

  vị đạo sư mất dạng.

 Ta xuất thiền,không biết thực hay mơ,lòng 

  ngẩn ngơ nhớ chuyện Trang sinh hóa bướm.    

*VỸ THANH

   NGUYỄN quê Hà Nam,sinh trưởng đất Sài

   Côn.Thưở nhỏ nhà nghèo,anh em đông,chàng

   quyết chí học hành,kinh sử-hà đồ lạc thư

   thông suốt.Lớn lên thêm chút tài đàn

   hát,quảng giao huynh đệ,giới hắc đạo cũng có

   phần nể  trọng.Gặp lúc giặc trắng xâm lược

   chàng xếp bút nghiên cùng bằng hữu chống

   giặc.Có lúc bị giam cầm đảo xa tưởng không

   còn sống sót trở về.Tôi là kẻ hậu sinh.Duyên

   may gặp Nguyễn 1 chiều mưa gió trong quán

   rượu bên kia phà Thủ Thêm.Được nghe câu

   chuyện lạ,ghi lại cho chư vị đọc chơi.Nguyễn

   còn thích chí đọc bài thơ thế này.

          Ta thưở còn trai trẻ

          Sống phỉ sức tung hòanh

          Chí vá trời lấp biển 

          Mong thiên hạ thái bình

          Sắp bảy mươi nhìn lại

          Cuộc đời như bóng mây

          Chỉ đôi điều có ích

          Dăm ba bài hát hay !

  Nguyễn nói.

   -Ta làm bài thơ này lúc 50 tuổi.Đến 60 phát

    hiện ra cứ 10 năm có thể thay đổi câu thơ

    mà âm luật không bị khiên cưỡng.Không biết

   có ngâm được câu"80  tuổi nhìn lại hay không?"

  Nói xong ông cười to,gọi chủ quán tính

  tiền,khóac túi vải băng mình vào mưa

  gió.NGUYỄN "để quên" 1 cd ghi rằng"ca khúc

  Nha Trang Tình yêu-nhớ nàng dù âm dương

  xa cách".Kẻ hậu sinh nghe xong bài hát,ngậm

  ngùi nghĩ đến lúc mình sẽ già,chợt nhớ câu

  than đã đọc của ai không rõ:Ôi còn đâu sương

  tuyết thu xưa !!! 

 

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012

CẢM XÚC THÁNG TƯ(2)

     Những ngày tháng 4 lại nhớ đến anh Lê Quang Lộc(6 Qúy).Anhlà chủ tịch ban chấp hành svvk niên khóa 67-68.Tin anh hy sinh tối 14.4.75 tại Hóc Môn làm bạn bè thảng thốt,không tin đó là sự thật.Tôi rời Thành Đòan tháng 2/75 nên hay tin muộn.Năm đầu sau giải phóng bạn bè hẹn nhau đi viếng mộ.Mọi người xúc động nhìn nấm mộ tâp thể,anh cùng 4 chiến sĩ,do bà con địa phương chôn vội.Vợ anh,chị Hùynh Quan Thư nói trong nước mắt:để anh nằm chung với đồng đội cho ấm áp.Giây phút mặc niệm bao nhiêu kỷ niệm về anh sống dậy.Nhớ anh những năm 65,66,67 cùng nhau ra sức xây dựng các nhóm học tập tại trường,tạo uy tín trong sv để đến niên khóa 67-68 lực lượng tiến bộ đã nắm đại diện 32/33 chứng chỉ.Nhớ anh khi ra tranh cử ban chấp hành svvk,với những câu đối đáp chân thật,nhạy bén,sắc sảo,thông minh,cương nghị đã đem đến thắng lợi sát sao trong vòng vây hảm của bạo lực.Nhớ anh,sáng mùng 1 tết Mậu Thân,phố xá vắng tanh,đứng trước trường Văn Khoa bên cạnh banderole lớn với dòng chữ "thân mời các bạn sv tham dự hội trại mừng chiến thắng Đống Đa tại Thảo Cầm Viên".Nhớ anh những ngày sau đó tất bật tổ chức cứu trợ đồng bào tại trung tâm Viên Ung Thư.Một hôm anh rủ tôi về nhà anh Lê Quang Hiền ăn cơm.Hình như anh muốn nói điều gì? Mấy ngày sau tôi hay tin anh thóat ly vào chiến khu tham gia Liên Minh Dân Tộc Dân Chủ và Hòa Bình.Có những cuộc chia tay mà người đi phải nén lòng với bao điều muốn nói.Tháng 7/73 tôi được trao trả tại Lộc Ninh.Sau tết 74 tôi về lại Thành Đòan.Có lẻ tổ chức còn cân nhắc công tác của tôi nên tôi phải "ngăn cách",ở riêng và che mặt khi ra ngòai.Một buổi trưa tôi xuống bếp ăn,tình cờ gặp anh đang khóac tấm đắp,lạnh run,ngồi sưởi cạnh bếp.Câu chuyện hàn huyên cứ bị gián đọan bởi những cơn sốt rét.Nhìn nụ cười anh lúc đó sao mà xót.Tôi không ngờ đó là lần cuối gặp anh.Anh Lộc ơi,chiều nay tôi đọc lại quyển "Tuổi trẻ dấn thân".Cuộc đời anh qua hồi ức của bạn bè gợi lại bao suy nghĩ.Tình yêu của anh với chị Thư biết bao cảm xúc.Ngày mai bạn bè làm đám giỗ anh và 5 Trí.Các anh đã sống xứng đáng,không phí hòai tuổi thanh xuân.Có 1 thời tuổi trẻ SG như vậy.

                                               13.4.2012

 

                                                

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

CẢM XÚC THÁNG TƯ (1)

        Tháng 4 về,nhiều cảm xúc.Đã 37 năm,thật đáng sợ thời gian.Cảm xúc đưa tôi về hồi ức 2 sinh viên,cán bộ Thành Đòan khu SG-Gia Định hy sinh vào những ngày cuối của cuộc chiến.

       Tôi không gắn bó công tác nhiều với Hồ Trọng Qúy(5 Trí).Qúy quê Q.Nam,thấp người,gương mặt "búng ra sữa".Quý là con trai duy nhất.Cha hy sinh khi Qúy còn trong bụng mẹ.Qúy học Đại học Khoa Học,thóat ly vào chiến khu năm 72. Năm 74 các đơn vị Thành Đòan lần lượt chuyển về đứng chân ở Long Khánh.Thỉnh thỏang trên đường đi công tác anh em gặp nhau,thăm hỏi vài câu rồi chia tay.Tháng 2/75 tôi chuyển về ban Tuyên Huấn Thành Ủy.Tháng 3/75 đơn vị trên đường chuyển cứ về Mỹ Tho thì được lệnh quay về hướng SG.Tôi được giao nhiệm vụ về thành phố bằng đường công khai.Chụp hình làm căn cước giả,được trang bị 2 bộ quần áo nội thành,tôi và 2 chiến sĩ bảo vệ hăm hở lên đường.Tháng 4/75 các đơn vị rầm rập hướng về SG.Đi theo trạm giao liên nên cũng bị "tắc đường".Tôi nằm gần 1 tuần ở trạm chờ giao liên đưa vô SG.Cuối cùng được báo tình hình rất căng,không thể đi hợp pháp được.Nhìn các đơn vị bạn lần lượt lên đường lòng tôi như lửa đốt.Cuối cùng sau khi cự cải quyết liệt trưởng trạm giao liên phải đồng ý cho chúng tôi "bám đuôi" các đòan bạn"tiến về SG".Một buổi chiều chúng tôi dừng chân,nấu cơm ăn sớm,chuẩn bị ngủ vì trời sụp tối là muỗi rất ghê,đốt đau điếng.Tôi đang vấn điếu thuốc rê,thấy Qúy dẫn đầu đòan quân đi qua.Tôi mừng quýnh vì lâu lắm mới gặp lại cánh Thành Đòan.Tôi gọi lớn

 -Nghỉ đi 5 Trí ơi,chìều tối muỗi lắm.

  Đòan quân vẫn đi,Qúy ngóai lại cười và nói

 -Gần về tới SG rồi anh hai ơi,nôn quá,ráng đi thêm chút nữa.

  Quý hy sinh ngày 29.4.75 vừa quá tuổi đôi mươi.37 năm qua,không cứ đến tháng 4,những lúc buồn phiền tôi lại nhớ các bạn đã hy sinh.Câu nói của Qúy luôn là nỗi ám ảnh.Chúng tôi,những sinh viên SG,vứt áo thư sinh,lãng mạn,ngạo nghể,xem cái chết nhẹ tựa lông hồng,dấn thân vào cuộc chiến khốc liệt,ai mà không mơ 1 ngày trở về thành phố thân yêu.Năm 1981 khi viết ca khúc "Cho thành phố hôm nay" những người bạn đã hy sinh trong đó có Qúy đã gợi cho tôi viết câu này:"Thành phố tràn yêu dấu,ra đi ngày nắng xuân,nhớ áo trắng xuống đường hòa súng xa chiến dịch". Cám ơn đời,cám ơn Quý,cám ơn  bạn bè,nhớ nhiều,nhiều lắm những ngày tháng 4.

 

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2012

NGƯỜI NĂM THÁNG CŨ NGÀY CÀNG VẮNG THÊM

Sáng nay 25.1 âm lịch,bạn bè phong trào đấu tranh SVHS Sài Gòn trước 1975 đưa tang chị Tô Thị Thủy.Nhớ lại 25.5.70,do đòi hỏi quyết liệt của phong trào,chính quyền SG phải đưa nhóm 5 SV Long-Tòng-Kiệt-Lợi-Trí từ chuồng cọp Côn Đảo về SG.Sau 1 ngày tiếp tục giam giữ,thúc ép chúng tôi ký giấy không đấu tranh nữa sau khi ra tù không được,tổng nha cảnh sảt phải cho taxi mật vụ đưa chúng tôi về nhà.Đề phòng bị bắt "nguội" sau khi được thả,chúng tôi không về nhà mà cùng xuống xe ở đường Nguyễn Trải,vào nhà 1 gia đình cơ sở của anh Cao Lợi.Tin chúng tôi tự do nhanh chóng lan ra.Khỏang 30 phút sau 1 nhóm SVHS đấu tranh chạy đến,tôi gặp Thủy lần đầu như vậy.Anh Lợi dĩ nhiên là người vui nhất vì Thủy là người yêu của anh trước khi anh bị bắt.Chuyện hàn huyên thật cảm động.Các bạn vui mừng nhưng vô cùng căm phẩn khi nghe chúng tôi kể chỉ đôi điều về sự hành hạ dã man trong chuồng cọp.Chúng tôi bất ngờ về sự lớn mạnh của phong trào.Thủy hỏi 

- anh Kiệt sáng tác bài "Rồi hòa bình sẽ đến" phải hông? Anh em xuống đường,sinh họat hát bài của anh qúa chừng.

Tôi ngạc nhiên về câu hỏi đó.Bài Tin Tưởng ca mà sau này mọi người cứ gọi là bài"Rồi hòa bình sẽ đến"được viết trong tổng tiến công Mậu Thân 1968.Tôi có hát cho vài bạn nghe tại trung tâm cứu trợ Chi Lăng 1.Không biết ai đã phổ biến bài hát,nhưng với tôi câu hỏi đem đến xúc động lạ lùng.Khi nghe Thủy mất,kỷ niệm về lần gặp đó sống lại như mới ngày hôm qua.Đến viếng Thủy,anh Lợi nắm chặt tay tôi không nói gì.Tôi cũng không biết an ủi anh thế nào trước mất mát qúa lớn.Một bạn tù nói nhỏ với tôi.

-Hôm nay nó đỡ rồi.Tối qua ai đến viếng nó chỉ ôm và khóc.

Thủy nằm trong áo quan,nét mặt thanh thản.Nhìn di ảnh Thủy tôi chạnh lòng nhớ lại cô chủ tịch ban đại diện sinh viên Đại học sư phạm ngày nào,nữ tính,xinh đẹp nhưng hùng biện,xông xáo và quyết liệt trong đấu tranh.Tôi chợt nhớ 2 câu thơ nói về những nữ chiến sĩ cách mạng trong tù.

          Giữa dòng thác đổ nghiêng trời đất

          Nhưng cánh hoa kia vẫn ngược dòng

Những cánh hoa ngược dòng như Thủy và biết bao cánh hoa ngược dòng khác trong phong trào đấu tranh SVHS Sài Gòn đã tô điểm cho thành phố này những gam màu lộng lẫy,độc đáo.Sáng nay sau khi hạ huyệt,anh Lợi nói trong nước mắt những gì bạn bè không ai nghe rõ.Nhưng tất cả,tất cả chia sẻ vói anh nỗi đau xé lòng.Cuộc đời anh nhiều uẩn khúc chưa giải mã.Cuộc đời Thủy nhiều truân chuyên.Tôi đã viết trong sổ tang:Mong anh bình tâm,mong Thủy an nhiên về thế giới của những người hiền.

 

Đọc tiếp ...

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012

KHAI BÚT SỚM

Tôi có thói quen nguy hiểm:đi xe gắn máy đường xa hay cảm xúc sáng tác.Tự nhìn lại mình,lái xe,mắt đăm đăm phía trứớc,miệng lẩm nhẩm,thấy hơi tưng tưng !!! Lại có thói quen khai bút mùng 4.Có năm"hên"viết được ca khúc.Có năm tắc tị chuyển qua làm vài câu thơ con cóc.Có năm viết xong mấy ngày sau xem lại vứt bỏ không tiếc ! Mùng 1 năm con rồng làm được việc tốt,cảm thấy hạnh phúc.Trên đường về nghĩ lan man hạnh phúc là gì nhỉ? Và thật"hên"khi hơn 30km đường xa đã ra đời ca khúc trong trí và chưa có tên bài !Từ cảm xúc ban đầu đến khi tạm hòan chỉnh,ý tưởng đã khác hẵn.Theo thói quen ca khúc sẽ được cất trong ngăn tủ.Sau 1 thời gian,đọc lại,số phận của nó mới được quyết định !!! Gởi chư vị ca từ đọc cho vui coi như kết thúc 1 ngày xuân.

                               KHÔNG ĐỀ

  Như là chút gió vô tình níu áo em

  Như là hương nắng thỏang qua ơi hương

  rừng xa xưa

  Hạnh phúc

  Hạnh phúc như cánh buồm căng gío,thuyền

  mãi mê đi không bến bờ

  Có ghé đâu đây chỉ là bất chợt,thuyền lại vô

  tư thong dong xa khơi,xa khơi

  Hạnh phúc như mùa xuân đến rồi hạ,thu,

  đông suốt đời nông nổi

  Hạnh phúc nếu có

  Đôi khi

  Chỉ là thóang yêu đã xa

                            FINE    

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2012

BÊN HỒ TỊNH TÂM-CÁC CA KHÚC VỀ MÙA XUÂN

Đã từ lâu tôi có thói quen:chiều cuối năm tìm qúan cà phê vắng,uống 1 mình,nghỉ ngợi về năm cũ,lắng nghe lời thì thầm của trái tim.1995 một người bạn biết thói quen đó,mời tôi đến vườn nhà anh ở Thủ Đức chơi.Anh gọi đó là Vườn Tịnh Tâm.Cơ ngơi của anh giản dị,cây xanh,nhà tranh tre,hồ sen và đầy các lọai hoa."Trà ,cà phê,thuốc lá đầy đủ,không có ruợu;võng,ghế bố sẵn sàng;ông tự do "thiền";lúc nào chán,khép cửa vườn rồi về,khỏi chào".Anh nói vậy.!!! Ca khúc Bên hồ Tịnh Tâm ra đời trong bối cảnh đó.Gởi đến các bạn ca khúc này và các ca khúc về mùa xuân thay lời chúc tết Nhâm Thìn.

   Bên hồ Tịnh Tâm   ca sĩ Xuân Hiếu

   Lộc Mới                 ca sĩ Kim Phụng

   Mùa xuân              ca sĩ Nhã Phương

   (thơ Tôn nữ Thu Thủy)

   Mừng xuân mới     ca sĩ Thụy Long

   Anh ơi mùa xuân   ca sĩ Cam Thơ

   (Thơ Trần Thị Khánh Hội)

   Tiếng vọng mùa xuân  ca sĩ Cao Minh

   (Thơ Sup-Hat Mucôgi -Ấn Độ)    

 

Đọc tiếp ...

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

Y2K/2000-AVATAR/2012

Năm 2011 râm ran chuyện các nhà khảo cổ giải mã lịch của người MAYA nói rằng 2012 sẽ tận thế,có cả ngày tháng cụ thể ! Thêm phim AVATAR làm cho nhân tâm rối lọan đến mức các nhà khoa học phải lên tiếng trấn an.Chuyện tận thế nói hòai không thấy nên nhàm chán(thấy thì không còn Mul để mọi người "tám" rồi).Nhớ lại năm 2000 nỗi lo Y2K có cơ sở khoa học nên tảc động nhiều hơn.Không nói ra nhưng nhiều người ở SG sợ tận thế,dự trữ sửa,mì gói,dầu hôi,đèn cầy v.v.Có cả việc 1 nhóm người nửa đêm lên nghĩa trang thành phố cầu nguyện.Lúc đó Cơ Duyên khiến tôi gặp 1 bậc Đạo Sư.Người nói"tôi có 2 bài cơ bút.Ông là nhạc sĩ,viết lên bài ca cho nhân tâm bình hòa được không?" Trộm nghĩ có chút tài mọn,sao không giúp đời,tôi cố gắng phổ nhạc 2 bài;cũng là tạ ơn sâu Đạo Sư đã chỉ dạy nhiều điều.Nhân năm mới cảm ơn các vị đã gởi thiệp xuân(Q.,GM,GHM).Chúc các vị đọc entry này,nghe nhạc cơ bút,được"tân xuân vạn điều như ý".

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2011

HÒAI NIỆM GIÁNG SINH

Ngày mai GIÁng SINH.Trong tiết trời se lạnh,không khí rộn ràng chuẩn bị NOEL của người tin CHÚA và cả không tin CHÚA,bao nhiêu hòai niệm chóang ngợp lòng tôi.Nên bắt đầu từ đâu nhỉ?Từ Noel 1966 khi giữa dòng người đông đúc tôi gặp người phụ nữ,thân thể loang lở vết cháy bom napal,ôm con ngồi xin ăn trên đường Lê Lợi.Hay kể về 1 đêm Giáng sinh 12 năm trước,tôi và 1 linh mục thân thiết,sau tiệc nữa đêm,đàm đạo đến gần sáng về Thánh nhạc cổ xưa từ thế kỷ 10? Giữa 2 thời điểm này là khỏang thời gian dài với biết bao điều để nhớ.

1)1972

      Sau 7 tháng qua nhiều trại giam,tôi đón Noel trong xà lim tổng nha cảnh sát SG.Bị biệt giam suốt tôi gần như không biết gì về tình hình bên ngòai.Đêm giáng sinh,khôngbiết vô tình hay cố ý,người gác ngục ngồi đọc báo gần cửa xà lim số 1,nơi tôi đang bị giam.Lén nhìn qua ô cửa khỏang 1 tấc vuông tôi giật nảy người khi thấy dòng tít lớn"khôngquân Hoa Kỳ tiếp tục ném bom Hà Nội".Dòng tít khác"...3 B52 bị bắn rơi".Với sức tàn phá của B52,các khu dân cư của Thủ Đô sẽ thành bình địa.Bao nhiêu người sẽ chết?Khỏang trống trứớc số 3 là do kiểm duyệt đục bỏ.Tôi đóan như vậy ít nhất phải có 13 B52 bị bắn rơi?Đau xót,phẩn nộ vì sự dã man của đế quốc Mỹ xen lẫn vui mùng vì máy bay càng rơi nhiều,sự tàn khốc sẽ giảm đi,đồng bào ta sẽ bớt thiệt hại.Những ngày sau tôi tiếp tục được "cung cấp thông tin"bằng cách đọc báo lén!Đau lắm khi cuộc chiến đấu ngày càng ác liệt còn mình bất lực trong cảnh giam cầm.Lòng tôi ngày càng nặng nề và bài thơ "Đêm Giáng sinh trong tù"ra đời.

              Mừng Chúa không thánh lễ

              không rượu,chuông nhà thờ

              Song sắt buồn mắt đỏ

              Vàng soi đèn thẩn thờ

              Đêm nay ai cầu nguyện

              Ai chết gục vô tình

              Trái tim nằm kể chuyện

               Bao nhiêu là ưu phiền

               ..................................

               Từ chối cửa thiên đàng

                Xin làm người Độc Lập

                Đêm đông thấy mặt trời

     Tiếc là không còn nhớ trọn vẹn bài thơ.Hy vọng sẽ tìm lại được vì đã đăng trên 1 tạp chí SV tranh đấu trước 75 và báo Văn nghệ giải phóng sau 75.

   2)Hòai niệm đưa tôi đến những người bạn sinh viên công giáo tham gia phong trào tranh đấu tại Sài Gòn.Anh Nguyễn Xuân Hàm,thành viên của phong trào Thanh Lao Công,người ngưỡng mộ Che Guevara.Khi gặp lại anh trong căn cứ Thành Đòan 1974 trông anh đúng là hình ảnh của Che.Người vạm vỡ,nón tai bèo,súng M16 của Mỹ,mùa mưa khóac 1 tấm nylon xanh,phong cách rất khó tả nhưng thật thú vị.SV tranh đấu thời đó đều như vậy.Tôi thích dùng từ phong cách"Tráng Sĩ" khi nói về điều đó.Hàm là người tổ chức recital guitare duy nhất trong đời tôi biểu diễn chỉ cho 1 người thưởng thức:Mai,vợ Hàm!Tôi sẽ kể chuyện này 1 dịp khác.Một lần Hàm đi công tác ghé vào đơn vị.Trời mưa,chúng tôi uống trà Hà thủ ô,chuyện trò rôm rả,tôi hỏi Hàm

-Tò mò chút thôi,ông là linh mục tu xuất,sao lại theo giải phóng?

-Đơn giản thôi,Cách Mạng như chiếc xe tăng dũng mảnh lao về phía trước,cản đường sẽ bị nghiền nát,đứng qua 1 bên cũng không được,leo lên đi cùng là hay nhất vì xe tăng đó đưa mình tới bến Độc Lập Tự Do.

  Tôi chỉ nhớ ý anh trả lời như vậy,bất ngờ và giản dị.Anh Thông(3 Hiền)lại là 1 trường hợp đặc biệt.Là người công giáo,sĩ quan quân đội VNCH,anh quyết định về với Cách Mạng.Xin nghỉ phép về lấy vợ,ngay sau đám cuới,cánh mặt trận thanh niên Thành Đòan đưa anh về căn cứ Long Khánh.Anh nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống ở chiến khu.Việc đầu tiên là cất 1 căn nhà riêng để anh rước vợ vào thăm.Anh và chúng tôi đi cắt tranh,đốn gỗ làm nhà.Căn nhà bên suối đã vun quén hạnh phúc của đôi vợ chồng phải chia tay ngay sau khi nói với nhau lời gắn bó suốt đời.Một buỗi sáng chúng tôi cùng uống trà.Anh nói với vợ

-Mình hay hát người hẹn cùng ta đến bên bờ suối.Bây giờ ở bên bờ suối rồi.Nhưng em ơi để có được căn nhà bên suối này anh đã đi cắt tranh,đứt tay,té suối,chân bầm dập.Các anh cùng giúp vào.Không có hạnh phúc nào tự nhiên có đâu em.

  Chúng tôi cảm động vì lời nói chân thành của anh.Sau này 2 anh chị trở ra SG họat động trong đồng bào công giáo và tiếp tục công tác sau 30.4.75 cho đến khi nghỉ hưu.Có thể kể nhiều nữa về các bạn công giáo:Nguyễ văn Ngọc,Thân,Sâm,Nhật,Quân,Hà,Nguyễn xuân Phổ(đã mất,đời anh là 1 câu chuyện buồn),Bác sĩ Phạm Quốc Vỹ,Đòan Khắc Xuyên,Trần Hửu Quang,Ngõan,Hậu(đã mất vì tai nạn giao thông)v.v.Trong thời khắc "Vinh danh Thiên Chúa trên trời.Bình an dưới thế cho người thiện tâm"này,tôi nghỉ:Hướng đến Dộc Lập dân tộc,Hạnh Phúc nhân dân,Phồn vinh đất nước,sẽ không có khỏang cách nào giữa người có tín ngưỡng và Không tín ngưỡng.

3)Khỏang tháng 11.74 Sen Trắng vào căn cứ làm việc với tôi.Lúc bấy giờ vắng mặt lâu không có lợi.Giao liên đưa ST đến căn cứ khỏang trưa là làm việc suốt.Tối nghỉ được vài giờ.Sáng hôm sau giao liên đưa ra.ST báo tin Hướng Dương sắp kết hôn với...Tôi ngạc nhiên vì lần vào trước không nghe HD nói gì.Tuy nhiên tôi yên tâm về đôi bạn và băn khoăn không biết mừng đám cưới như thế nào.Thôi thì tặng thơ! Sau này HD tâm sự tụi em chọn Noel làm đám cưới vì muốn có cờ tổ quốc.Mượn ngôi sao vàng Noel để không bị theo dõi.Bài thơ viết rất,rất vội được ST đọc trong đám cưới với lời giới thiệu là quà của 1 người bạn ở xa?Tôi còn nhớ võn vẹn 3 câu!

         Khi lòai người yêu nhau

         .....................................

                .......................................

         Nhìn nhau nhìn một hướng

         Yêu nhau trong cuộc đời

         .......................................

   Như vậy đó,một thời tuổi trẻ chúng ta sống đẹp.Đường đời không tránh được chông gai.Dù sao qúa khứ đã là phần máu thịt của mình."Hòai niệm Giáng Sinh" hy vọng góp 1 lẵng hoa cho tiệc nửa đêm của góc nhỏ VK,có thể lạc điệu,có thể riêng tư nhưng ít nhất hoa vẫn là hoa của riêng tôi !!!

  Mời các bạn nghe lại ca khúc Amazing grace.Lời Việt: NTK.Ca sĩ: Hương Giang và nhóm AC&M

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

NỖI ĐAU SAU CHIẾN TRANH VẪN DAI DẲNG

Ngày 10.11 âm lịch giỗ Nguyễn Tri Chính.Biết năm nay chỉ cúng trong gia đình,chiều nay tôi đến thắp nhang.Mai,vợ Chính,đi đám cưới.Tôi nói chuyện với mẹ Chính hơn 1 giờ và hiểu thêm nhiều điều về bạn.Trở lại chuyện củ 1 chút.Giữa năm 1973,sau gần 1 năm biệt giam tại xà lim Tổng nha cảnh sát,chính quyền SG chuyển tôi qua Chí Hòa,ở chung phòng giam svhs.Tôi gặp nhà thơ Triệu Từ Truyền(Triệu Công Tinh Trung) 1 đồng chí lãnh đạo của cánh học sinh.Nhà thơ hỏi tôi có biết N.T.Chính không?Tất nhiên là tôi biết.Sau ít lâu T.T.Truyền thì thầm với tôi về Chính.Làm việc này nhà thơ đã phá bỏ nguyên tắc tổ chức.Có lẽ anh ấy lo lắng cho đồng đội của mình.Thì ra Chính đã tham gia CM khi còn là học sinh và đã được kết nạp Đòan.Tạp chí Tuổi Hoa mà anh cộng tác với bút danh Trinh Chí nổi tiểng đã có sự dẫn dắt của tổ chức.Anh Truyền bị bắt,Chính đứt liên lạc.Do đó khi vào học VK,Chính hòa nhập ngay với phong trào,họat động báo chí.Anh Truyền đặt thẳng vấn đề với tôi:"nếu anh có cách liên lạc với Chính,cứ mạnh dạn giao việc.Tôi đảm bảo với anh về Chính".Lúc bấy giờ do chiêu hồi khai báo,chi bộ VK tan nát,cơ sở bị bắt,lộ bể gần hết,chỉ còn sót lại Cỏ May và Hoa Hạ(Hồng Diệp).Biết được 1 đồng chí đang chờ chắp nối,vượt nguyên tắc cũng phải làm thôi.Khi HD vào thăm nuôi,không thể cho biết hết mọi việc,tôi chỉ nói HD tìm cách liên lạc với Chính,cứ bàn công việc không có gí e ngại.Sau 30.4.75 tôi đã làm tròn trách nhiệm khi xác nhận việc Chính đã tham gia họat động tại VK để bổ sung lý lịch kết nạp Đảng.Hôm nay nghe mẹ kể chuyện tôi hiểu con đường Chính đã chọn là tất yếu.Mẹ kể về 9 năm họat đông phụ nữ xã ở quê hương Phú Yên.Đêm khuya đi vận động quần chúng có người hỏi chị sợ không.Mẹ trả lời mắc gì mà sợ."Nói vậy chớ làm sao bác không sợ hả cháu,bác nói vậy cho chị em vững lòng".Mẹ kể về giai đọan ba Chính bị giam cầm.Mẹ tìm cách bán quán nước gần nhà giam để thăm nuôi chồng và anh em tù nhân đồng thời làm liên lạc cho tù nhân với tổ chức bên ngòai.Mẹ kể sau 1954,Chính mới 3 tuổi,mẹ và chồng chuyển vùng về SG công tác.Mẹ kể năm 1977 ba Chính mất vì bịnh hậu do tra tấn của kẻ thù lúc bị giam cầm.Mẹ đem bánh ít lá gai ra cho tôi ăn.Mẹ nói bánh ngòai quê gởi vô cúng thằng Chính đó cháu.Mẹ hỏi tôi bánh ngon không.Tôi trả lời ngon lắm bác.Bánh quê mới có lá gai thật.Mẹ bảo cháu ăn nữa đi.Rồi mẹ ngần ngại,có chuyện này không biết cháu có giúp được gì không?Mẹ đem ra 2 bộ hồ sơ của mẹ và chồng đề nghị hưởng chính sách theo nghị định 290.

-Bác nộp hồ sơ từ năm 2007 tới giờ chưa giải quyết.Hồ sơ của bác duyệt rồi trên giấy tờ còn của ổng họ nói thiếu cái gì đó.

-Sao bác không hỏi để bổ túc hồ sơ?

-Tháng trước bác lên hỏi,họ nói người có trách nhiệm giải quyết đi công tác rồi.1 tháng nữa bác quay lại.Cậu trẻ trẻ tiếp bác nói bác chờ mấy năm rồi,ráng chờ thêm 1 tháng nữa !

   Ôi câu nói có lẽ định an ủi nhưng nghe ra vô cảm,bạc bẽo qúa chừng.Tôi đọc hồ sơ,thương mẹ quá.Mẹ cho biết đã đi Hà Nội 3 lần để tìm người xác nhận,không kể việc tìm người ở SG,Phú Yên.Cũng may mẹ đã làm giấy tờ xác nhân này từ trước,khi làm hồ sơ huân chương kháng chiến.Bây giờ mới làm chắc không còn ai để xác nhận.Mẹ cười buồn

-Bác 90 tuổi rồi,không biết lúc được hường chính sách có còn sống không?Tiền bạc không đáng cháu à,không đủ để bác đi cyclo tìm người xác nhận.Nhưng cây có cội nước có nguồn.Bác muốn có chính sách để cháu chắt nó biết ông bà đã làm gì.

Tôi không dám hứa sẽ giúp gì cho mẹ,chỉ khuyên mẹ gặp lại như họ đã hẹn coi giải quyết như thế nào rồi tính.Tôi xin phép mẹ thắp nhang,nhìn di ảnh Chính mà thương mẹ tre già khóc măng.Lúc về mẹ ôm tôi vào lòng nói.

-Bác thấy cháu như thấy lại thằng Chính

Mẹ đưa tôi gói bánh ít bảo tôi đem về cho vợ.Câu nói của mẹ cứ ám ảnh tôi mãi.Cây có cội nước có nguồn..Bao nhiêu người đã hy sinh vì đất nước.Chính sách chỉ là sự ghi nhận sự hy sinh cao cả ấy.Không ai hy sinh vì chính sách mai sau.Chiến tranh,dù chính nghĩa,luôn đi kèm nỗi đau mất mát.Sao nỗi đau ấy vẫn còn dai dẳng đến ngày hôm nay? Mẹ ơi,chắc là con sẽ ăn bánh mẹ cho,có vị mặn của nước mắt.Con sẽ thăm mẹ nhiều hơn để mẹ thấy lại con của mẹ.

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2011

ATƠI

Entry này ra đời nhờ Comments của chư vị về truyện Hoa violet ngày thứ tư của André Maurois.Chân thành cảm ơn.

    Đầu năm học 66-67 nhóm Nhân Văn,được sự giúp đở của giáo sư Nghiêm Thẩm,tổ chức chuyến du khảo tìm hiểu về dân tộc thiểu số tỉnh Phú Bổn(hình như PB bây giờ là 1 huyện của Gia Lai?).Đòan đi khỏang mười mấy người.Hòang Trung học khoa Anh văn,chọn chứng chỉ nhiệm ý văn minh VN nên cũng tham gia trong đòan.Cô nữ sv quê Nha Trang này có giọng nói ngồ ngộ,nhỏ nhắn,nhanh nhẹn,tóc ngắn,1 chút"quậy".HT và tôi nhanh chóng kết thân.Chuyến đi học nhiều điều lạ,nhiều chuyện vui,nhiều kỷ niệm.Thú vị nhất là khi biết trong ngôn ngữ Rhadé(?) anh là adong,em là atơi,HT và tôi cứ xưng hô với nhau như vậy. Hết atơi ơi lại adong nè.Cả đòan kể cả gs Nghiêm Thẩm ai cũng cười khi nghe chúng tôi"líu lo".Có đêm trăng cao nguyên,rất khuya,chỉ có 2 người,tôi đàn và em lặng lẽ nghe.Sau chuyến đi tất nhiên có nhiều quyến luyến.Một buỗi chiều,sân trường văn khoa,sau giờ học tôi và em đứng bên xe Honda trò chuyện.Bất chợt em ríu rít.

-Adong,adong nhìn kìa,đẹp qúa

Tôi nhìn phía sau mình.Đẹp thật,nắng chiều vàng óng ánh trên cỏ dại xanh non,ngấn nước sau cơn mưa nhỏ.Khi quay lại em,cảnh đẹp sau lưng phản chiếu trong kính hậu xe.

-Atơi nhìn cảnh trong kính xem.

-Đẹp qúa adong ơi,sắc màu lung linh đẹp hơn.  

-Atơi biết không,khoa học vật lý gọi ảnh phản chiếu là ảnh ảo.Ảo bao giờ cũng đẹp hơn thật,đúng không?

Không hiểu sao tôi lại nói vậy?Em im lặng,không nói gì.Hai chúng tôi lặng lẽ ra về.Tôi mất em từ đó.Hình như em cố tình lánh mặt vì tôi không bao giờ lại thấy em trong giảng đuờng.Sau đó ít lâu tôi viết bài hát ATƠI,viết mới nhẹ lòng được.Ca từ như thế này.

   Sao không lại gần anh đi em

   Một đêm trăng sáng núi rừng cao nguyên mơ màng

   Sao không lại gần anh đi em

   Hương đêm về ươm thắm tóc ai

   Sao không lại gần anh đi em

   Cho anh nâng đôi tay dịu dàng

   Và bâng khuâng lời tim chẳng mới

   Giọt nước mắt nào của tình muộn màng

   Sao không lại gần anh đi em

   lặng nghe dạ khúc Schubert êm đềm

   Trong âm nhạc thần tiên xa xưa

    Bao thanh kiều mộng mơ tuổi xuân

    Sao không lại gần anh đi em

     Dây guitar tung tăng hiền hòa

    Và phân vân lời tim chẳng nói

    Giọt nước mắt nào của tình già nua

    ...................................................

    ....................................................

    Thôi em vào ngủ ngoan đi em,thôi em vào 

     ngủ ngoan đi em.Tôi ôm đàn 1 kiếp trăm

     năm.

 

Ơi tuổi trẻ của tôi,sinh ra trong chiến tranh,tuổi

đôi mươi mà đã sớm già;có 1 tình yêu lãng mạn nhưng lại chối từ;tìm ra 1 lẽ sống,chiến đấu hy sinh mà sao vẫn....???? Sau gần nửa thế kỷ,câu nói trong 1 sát na ngẫu hứng-bốc đồng-ngạo ngược-ngang tàng,ngẩm lại có nhiều phần chân lý.Có lẽ vì vậy mà con người luôn mơ mộng lãng mạn và có cả những giấc mơ để tìm và sống với những"Ảnh ảo đẹp hơn thực tại" !!??.Chốn nào xa xăm atơi có nghĩ như adong không???

Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

TẶNG HỌP MẶT DÃ QÙY HOA(2)

Không nghĩ là các bạn có giờ rảnh để nghe nhạc. Nhưng biết đâu tối mai chuẩn bị chia tay nhiều bạn lại khó ngủ.Có nhạc"nội" nghe văng vẳng có thể dễ ngủ hơn.Hi hi

1) Tình quê   Tô Thanh Phương hát    (cứ coi như Đà Lạt có dòng sông quê đi ! )

2)Mùa hạ cuối  (không nhớ tên ca sĩ dù có ghi ở đâu đó ! )

3) Gởi em và ngôi trường củ   Thơ: Cao Vũ Huy Miên ca sĩ: Y như trên vậy !

   Tôi không biết chỉnh cân bằng âm lượng trên blog,khi nghe tùy bài mà chỉnh lớn nhỏ !!! Khổ,chán quá,nghe nhạc mà phải chỉnh từng bài,mất hứng. Tôi nói giùm các bạn rồi đó,đừng cằn nhằn !!! Hi hi

Đọc tiếp ...

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

TẶNG HỌP MẶT DÃ QÙY HOA

Tôi chỉ biết add nhạc trong blog nên thay vì ghi note lại ghi vào đây.

Các bạn đã chuẩn bị,trông chờ ngày hội này lâu qúa.Tôi chỉ biết chúc các bạn"đắc kỳ sở nguyện". Gởi tặng các bạn ca khúc"Les feuilles mortes"(Tình khúc mùa thu) nhạc:Joseph kosma,Lời:Jacques Prevert,Lời Việt:NTK. Ca sĩ:Xuân Phú.Đã có nhiều lời Việt cho bài hát này nhưng tôi rất thích lời của mình vì bám sát lời gốc !!! Sắc vàng Dã Qùy Hoa sẽ rất vui vì tình bạn.Sắc vàng của tình khúc này nếu làm tim các bạn....thì cũng chỉ là thêm chút sắc màu cuộc sống.  

Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

CÔ GIÁO MIỀN ĐẤT MỚI

Năm 1981 tôi dự hội nghị điển hình tiên tiến thanh phố.Báo cáo của cô giáo MINH THI về ngôi trường của cô ở vùng kinh tế mới và những gian nan của việc dạy và học làm mọi người xúc động.Cảm xúc thôi thúc tôi viết ca khúc"cô giáo miền đất mới".Và thật lòng tôi thầm cám ơn cô đã giúp tôi viết nhạc trở lại sau 6 năm bỏ quên.Mời các bạn nghe bài hát đã 30 tuổi!Những ngày lũ lụt này tôi tin còn nhiều,rất nhiều thầy cô vẫn đang"hiến dâng trọn cuộc đời vì đàn em thân yêu".Bài hát là sự bày tỏ tình cảm thương yêu,sự kính trọng quý mến của tôi với các thầy cô đó.  

Đọc tiếp ...

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

CHỈ GẶP 1 LẦN TÔI VẪN NHỚ

Tết âm lịch cuối 66 qua 67 chứng chỉ Văn Minh VN tổ chức liên hoan văn nghệ mừng xuân.Văn khoa lúc bấy giờ vẫn ở chính tại số 8 Nguyễn Trung Trực,4 Cường Để(nay là ĐTH)  là cơ sở 2.Chứng chỉ VMVN là chứng chỉ nhiệm ý được sv các khoa khác theo học rất đông. Liên hoan được tổ chức tại phòng học lớn nhất nhưng nhỏ hơn rất nhiều so với giảng đường sau này.Ban nhạc gồm NTK guitare thùng,Nguyễn Thanh Tuyền mandoline.Hết!!!

Anh Trầm Khiêm chủ tịch nhóm Nhân Văn phát biểu khai mạc,chúc tết thầy và các bạn .GS Nghiêm Thẩm đáp từ.Sau đó bánh trái đem ra và văn nghệ bắt đầu. Người dự tự nguyện lên hát,không có chương trình sắp xếp trước. Các bài hát xuân vang lên,nhạc rộn ràng nhưng không khí Tết gượng gạo sao đâu. Sau khi Mỹ đổ quân vào miền nam,chiến sự ngày càng ác liệt.Đêm đêm người Sài Gòn nghe tiếng đại bác,tiếng bom B52 miệt Củ Chi vọng về. Năm 66 lại nổ ra phong trào THSV,nhân sĩ trí thức Huế chặn đèo Hải Vân,lập "chính quyền tự qủan".Sau đó phong trào bị đàn áp,tan tác.Tâm trạng người thành phố,hoang mang.Đặc biệt với sv ai cũng lo âu về tương lai đất nước.Chiến tranh gõ cửa từng nhà với việc đôn quân bắt lính,giấy báo tử và các vành khăn tang. Do vậy liên hoan có vui cũng là vui gượng.Trước đó anh Trầm Khiêm nói với tôi sẽ có nhóm văn nghệ...(tôi không nhớ tên)đến "giúph vui".Thời đó chưa dùng từ phục vụ?.Giữa buổi liên hoan không khí sôi động hẳn lên khi xuất hiện gần 20 em học sinh lớp đệ tam,đệ nhị,trang phục chỉnh tề,có nam,có nữ. Anh Trung Tín,trưởng nhóm,da ngăm đen,gương mặt già dặn hơn các em nhiều,chơi mandoline.Sau khi hội ý về chương trình,chúng tôi bắt đầu buổi diễn.Không có sân khấu,các em xếp hai hàng trên nền gạch.Có thêm 1 cây đàn tíếng nhạc xôm tụ hơn.Từ hình thức đơn ca chuyển qua tốp ca hùng hậu,không khí liên hoan thay đổi hẳn. Các em hát sử ca Bạch Đằng Giang,Hội nghị Diên Hồng,Lên Đàng...Có lẻ do các đôi mắt sáng,tự tin,giọng ca trong trẻo cương nghị;có thể trong tiềm thức người Việt lịch sử hào hùng của dân tộc luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc nên không khí vui hẳn lên,các bạn sv còn vỗ tay hát theo.Kết thúc liên hoan,nhũng cái bắt tay,những lời chúc tụng hình như lạc quan hơn.

  Tôi va Trung Tín ngồi lại với nhau.Tôi cám ơn bạn đã đem đến sức sống cho buổi liên hoan. Tri âm không cần đến ngôn từ.Tôi và Tín đều ngầm hiểu mình đang làm gì.Cái xiết tay thật  chặt khi từ gỉã như nói rằng chim trời cá nước dù xa nhau nhưng vẫn chung bứoc 1 con đường. Mấy năm sau tôi hay tin Tín hy sinh vì bom B52. Tín không học VK nhưng Chỉ gặp 1 lần tôi vẫn nhớ và với tôi Tín luôn là người bạn VK đã đi xa.

                                                                             Nguyễn Tuấn Kiệt

Đọc tiếp ...

NHỚ PHƯỢNG

Ngọc là tên thật của cô ấy.
Khi xuất hiện ở VK năm 1966 cô lấy tên Phượng. Hình như đó là tên người yêu.
Phượng ốm yếu mong manh,nước da xấu, hậu quả của bịnh sốt rét sau những chuyến giao liên về căn cứ? Chỉ có đôi mắt đẹp. Phượng kẹp tóc,đi xe đạp, thường mặc áo dài trắng hơi củ khi đến VK.

Niên khóa 66-67 rất đặc biệt với trường VK. Đó là thời điểm lực lượng tranh đấu đã mạnh nhưng chưa đủ mạnh để nắm Ban chấp hành. Trụ sở nhóm Nhân Văn lúc đó là nơi lui tới thường xuyên của các nhóm nòng cốt. Phượng đến lặng lẽ, ít nói, làm mọi việc không tên.
Với chúng tôi Phượng là hình ảnh của cô gái Nam Bộ dịu dàng, chịu khó, nhẫn nhịn.
Một buổi chiều Phượng đến trụ sở NV. A!....bắp nấu. Đám nam nhi hăng hái "cạp" bắp.
Chợt có người hỏi:
- Sao Phượng im ru vậy, ăn bắp đi.
Lúc đó mọi người mới chú ý đến "hiện tượng lạ".Phượng mặt buồn hiu,nhỏ nhẹ:
- Em nói mấy anh nghe. Hồi nãy...
Trời đất, mới nói đến đó Phượng đã..khóc tấm tức. Thì ra ràng bắp sau port-bagages, giữa đường sút dây ràng, bắp"rụng", chật vật xoay trở Phượng mới "đưa" được bắp về !
- Mấy anh không ai hỏi 1 tiếng, lo ăn không hà !
- Phượng không nói, ai biết mà hỏi.
Chúng tôi chợt nhận ra mình vô tâm, xúm vào an ủi, chọc ghẹo. Và... lát sau Phượng hiền lành nở 1 nụ cười, mắt vẫn tròn xoe, ướt lệ.

Đột nhiên Phượng không đến trường nữa.
Công việc cuốn mọi người đi. Đôi lúc chợt nhớ, băn khoăn rồi thôi.
Mãi sau này tôi mới biết Phượng là giao liên chắp nối tổ chức Cách Mạng ở VK với anh 3 Triết,1đồng chí lãnh đạo bí mật của phong trào sv. Phượng ghi danh học để có cớ hợp pháp đến trường. Phượng không đến nữa vì chuyển đổi công tác. Trong 1 lần vượt sông trong chiến khu Phượng bị tàu địch phát hiện và đã hy sinh.

Hai mươi năm sau 30.4.75, chúng tôi mới biết Phượng có con gái. Cháu giống mẹ như đúc và cũng ốm yếu. Phượng gởi con cho người chị lúc cháu nhỏ xíu. Cháu bây giờ đã có gia đình. Cuộc sống khó khăn,cháu cũng phải bươn chải vất vả. Điều cháu day dứt là cha đã hy sinh trong tù. Bên nội không nhận cháu vì không biết gì chuyện tình của ba với mẹ. Mối tình éo le, ngang trái của Phượng ôm xuống tuyền đài có lẽ chưa tan. Cách đây mấy năm cháu đến thăm vợ chồng tôi. Cháu nói bên nội không nhận con cũng được thôi dì dượng ơi. Con mệt mỏi quá rồi...

Phượng ơi, biết kết thúc câu chuyện về Phượng thế nào đây khi nước mắt đã trào và lòng xót xa... 

Huỳnh Thiện Kim Tuyến-Nguyễn Tuấn Kiệt
Đọc tiếp ...